Trước khi ngồi xuống, tôi cần biết bạn đang ở đâu

Buổi soi kéo hai mươi phút. Hai mươi phút đủ để nhìn ra chỗ nghẽn, nhưng chỉ đủ nếu tôi không phải dùng mười phút đầu để hỏi bạn đang bán gì.

Nên có mấy câu ở đây. Điền mất chừng năm phút.

Tôi cũng nói thẳng luôn: mỗi đợt tôi chỉ ngồi được với ba đến bốn người. Đây là chỗ hẹp nhất, không phải chỗ tôi làm khó.

Email, số Zalo, hoặc đường dẫn Facebook — cái nào bạn hay mở nhất.

Viết như đang kể cho một người bạn, không cần chỉnh câu.

Một việc thôi, cái nào ngốn nhất.

Số áng chừng cũng được, nhưng là số của tuần vừa rồi, không phải một tuần điển hình.

Ghi thoải mái: "chưa có", "khoảng 30 triệu", con số chính xác — kiểu nào cũng được.

Đi cùng câu trên. Đứng riêng thì mỗi con số nói được rất ít.

Câu này để biết công việc của bạn đang đứng bằng chân ai.

Một thứ thấy được: một con số, một thứ mở ra là thấy. "Nhẹ đầu hơn" thì tôi không đo được.

Không bắt buộc.

Rồi sao nữa

Tôi đọc trong hai ngày làm việc. Đọc xong thì một trong hai:

Có chỗ cho bạn thì tôi nhắn lại kèm vài khung giờ.

Chưa có chỗ thì tôi cũng nhắn, và nói thẳng vì sao. Kèm theo thứ bạn dùng được ngay mà không cần tôi: bộ chẩn đoán tự chạy, và nhóm mở tôi vẫn ngồi mỗi sáng.

Tôi không nhận tất cả. Nhưng chưa nhận không có nghĩa là bạn về tay không.